PDA

View Full Version : [Hồi Kí] Trận Tử Chiến Ở Bắc Bồng Sơn


Nhóc Tì
05-03-2008, 12:08 PM
Tác giả: Vương Hồng Anh

(Phần 1)


MẶT TRẬN BẮC BÌNH ĐỊNH THÁNG 1 NĂM 1966

Thượng tuần tháng 1/1966, Bộ Tư Lệnh Cộng Sản Bắc Việt (CSBV) tại Mặt Trận B-5 (các tỉnh trung phần từ Quảng Nam trở vào) đã điều động thêm 3 trung đoàn chủ lực tăng phái cho Sư Đoàn 3 Sao Vàng để mở rộng các hoạt động quấy rối tại hai tỉnh Bình Định và Phú Yên. Riêng tại khu vực gồm 3 quận phía bắc tỉnh Bình Định, Bắc Việt tung một trung đoàn chủ lực lực xâm nhập vào khu vực bắc Bồng Sơn. Để giải tỏa áp lực, Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 2 Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) khởi động một cuộc hành quân quy mô với sự tham dự của lực lượng bộ-chiến Sư Đoàn 22 Bộ Binh (BB), phối hợp cùng với Trung Ðoàn 7 thuộc Sư Đoàn 1 Không Kỵ Hoa Kỳ. Nỗ lực chính của Trung Đoàn 7 là Tiểu Đoàn 2/7 Không Kỵ. Tiểu đoàn này đã từng mở cuộc truy lùng địch quân ở một khu vực cách Bồng Sơn khoảng 20 km về phía tây bắc. Ngày 28 và 29 tháng 1/1966, giao tranh đã diễn ra ác liệt khi Đại Đội A của tiểu đoàn này đánh cận chiến với một tiểu đoàn Bắc Việt tại An Thị.
Cùng tham dự cuộc hành quân của Đại Đội A/2/7 Không Kỵ có 2 phóng viên tiền tuyến của Associated Press (AP), đó là phóng viên Bob Poos và nhiếp ảnh viên Henri Huet. Hai phóng viên chiến trường này đã chứng kiến trận giao tranh hai ngày đêm đầy bi tráng của đại đội nói trên. Một thời gian sau cuộc hành quân, phóng viên Bob Poos đã ghi lại diễn tiến của trận đánh trong một phóng sự chiến trường với lời ghi chú như sau: Báo cáo chính thức sau trận đánh tại cứ điểm LZ4 (Landing Zone 4, bãi đáp số 4) quá ngắn và không hoàn toàn chính xác để dựa vào đó mà mô tả lại những gì đã xảy ra tại tỉnh Bình Định trong hai ngày 28 và 29 tháng 1/1966.


http://vietnam.ictglobal.net/graphics1/BongSon-001.jpg
Hình chụp sau cuộc chiến tại một vùng ven biển tỉnh Bình Ðịnh. Trong suốt cuộc chiến, Bình Ðịnh là một trong những vùng đất thường hứng chịu những thiệt hại nặng nề do các trận giao tranh giữa đôi bên. Nơi này là vùng hoạt động mạnh mẽ của Sư Ðoàn 3 Sao-Vàng Bắc Việt. Tháng 1 năm 1966, một trung đoàn thuộc Sư Ðoàn 3 xâm nhập vào vùng đất phía bắc quận Bồng Sơn. Một trận đánh ác liệt đã xảy ra trong hai ngày 28 và 29 tháng 1/1966 khi các đơn vị Sư Ðoàn 3 Sao-Vàng chạm trán với Tiểu Ðoàn 2/7 Không-Kỵ Hoa Kỳ. (HÌNH ẢNH: VNCTLS sưu tầm). http://vietnam.ictglobal.net/images/blackpixel.gif


Để giúp bạn đọc có thêm tài liệu về các trận đánh của các đơn vị bộ-chiến Hoa Kỳ trên chiến trường Việt Nam giữa thập niên 60, chúng tôi giới thiệu đến bạn đọc một số đoạn chính bài phóng sự của phóng viên chiến trường Bob Poos, được sắp xếp và biên tập thành 2 phần, dựa theo bản dịch của Triều Dương được phổ biến trong tạp chí KBC năm 1994, có đối chiếu với hồi ký của Đại Tướng William C. Westmoreland (tư lệnh lực lượng Hoa Kỳ tại Việt Nam từ 1964 đến 1968). Sau đây là phần 1 về trận chiến tại cứ điểm LZ 4 theo ghi nhận của phóng viên Bob Poos.
ĐẠI ĐỘI A TẠI MẶT TRẬN AN THỊ
Đại Đội A dừng chân nghỉ trên một thế đất thoai thoải và nhìn ngắm đích tới chừng 1 km về phía trước. Xa xa hình như chẳng thấy gì ngoài một đám cây, một điểm tối giữa những ô ruộng lúa bao quanh. Khi các binh sĩ đến gần, đám cây kia hiện ra thành những hàng dừa thẳng thớm do những chủ đất người Pháp xa xưa trồng nên.
Bước tiến quân chậm lại khi một khinh binh tiền sát đi tới những hàng cây đầu tiên. Và tất cả binh sĩ, chẳng cần phải mệnh lệnh, đã giữ khoảng cách xa nhau hơn. Họ cảnh giác nhưng vẫn nghỉ ngơi. Bỗng vang lên tiếng súng đầu tiên của chiến trận An Thị. Có một khoảnh khắc dài, không gian hoàn toàn tĩnh lặng, không tiếng thầm thì, không tiếng lá cọ lào xào trong gió thoảng, không cả tiếng côn trùng rỉ rả. Rồi một loạt đạn M-16 nổ dòn, tiếp đó là tiếng nổ rõ và dòn của những AK-47, tiếng chát chúa và gọn của súng nhẹ RPD, tiếng rời rạc cách đều của súng phóng lựu và lớn hơn hết, những loạt nặng của đại liên 12.7-ly.
Các binh sĩ Đại Đội A đã từng nghe nhiều rồi và đã có lần phân biệt đúng âm thanh đặc biệt nào là của loại vũ khí nào. Thế nhưng cho tới giây phút đó, những đợt súng cối chưa thấy nã vào, và ai cũng nghĩ rồi ra nó sẽ tiếp theo ngay. Đại Đội A tuần tự bắn trả bằng vũ khí Hoa Kỳ: M-16 "đáp lễ," AK-47, đại liên M-60 chào, RPD và liên thanh nặng có bánh xe đẩy của bộ đội Bắc Việt. Mấy xạ thủ phóng lựu M-79 cũng bắt đầu tác xạ.
Đại Úy Ðại Ðội Trưởng Joel Sugdinnis đã khai triển ba trung đội của mình theo một chu vi vòng cung. Toán chỉ huy theo Trung Đội 2 ở giữa rừng dừa, Trung Đội 1 ở sườn bên trái và Trung Đội 3 ở rừng tre. Đại Úy Sugdinnis, một sĩ quan tốt nghiệp ở trường West Point và là một chiến binh lão luyện của thung lũng Ia Drang điều động lính của mình lên phía trước, toán hỏa lực này tiếp toán hỏa lực khác, tiểu đội nọ tiếp liền tiểu đội kia, tất cả dùng hỏa lực yểm trợ cho nhau, đồng loạt xông xáo tới trước.
Phóng viên Henri đi với Trung Đội 2, tiếp tục bấm máy hình, chẳng kể gì đạn nổ vây quanh. Cũng giống như người chiến binh, các phóng viên nhiếp ảnh tiền tuyến phải tránh xa các phóng viên trong chiến trận, để trường hợp một người bị thương hay bị chết, thì người kia vẫn tiếp tục hoạt động. Do đó tôi (phóng viên Bob Poos) đã nhập đoàn với Trung Đội 3 trong rừng tre bên phải tôi khoảng 30 mét. Đó là một quyết định đúng cho dù không phải là một cuộc hành trình vui vì xuyên qua nó, tôi đã thấy rõ ràng đất cục nhảy ầm ầm và mảnh cây bay tung tóe, trong khi hàng trăm viên đạn nổ sát bên tai.
Được khoảng 15 cái nhảy vọt xa, tôi bỗng nghe tiếng la lớn, "Nằm xuống. Nó đang bắn anh!" Và theo tiếng nói, tôi lao nhào tới trước như lao xuống nước vậy, để rồi thấy mình nằm duỗi dài cạnh một viên trung sĩ. Anh ta nhe răng cười và nói với tôi, "Chạy thế đâu có tôi, tôi cho rằng anh đã phá được kỷ lục."
Rồi bắt đầu một cảnh tượng mà trong một năm chiến tranh ở Việt Nam trước đó tôi chưa hề bắt gặp, và sau đó cũng chẳng bao giờ gặp lại, ở Việt Nam hay bất cứ ở nơi nào khác tràn đầy tranh chấp như ở Phi Châu, Trung Mỹ và Nam Mỹ. Tôi có được một chỗ ngồi rìa mép, một đường dài non 50 mét giữa sân như chỗ dành riêng cho báo giới, an toàn, để quan sát hai bên trao đổi hỏa lực. Vì khuất trong rừng tre, nên Trung Đội 3 không nhận được một loạt đạn nào, trong khi Trung Đội 2 ở giữa và Trung Đội 1 ở cạnh sườn xa xa đang trao đổi đạn và lựu đạn ghê khiếp với một lực lượng địch quân rõ ràng là lớn hơn rất nhiều. Ít nhất là tạm thời Trung Đội 3 vẫn chưa được đụng tới cho dẫu chúng tôi chỉ nằm cách Trung Đội 1 ở giữa có vài mét.
Thoáng nhìn khuôn mặt của các chiến sĩ quanh mình, tôi cũng ghi nhận được rằng chính họ cũng bị cuốn hút trước cảnh tượng bi thương, hãi hùng, can trường, và cả thanh thản ấy. Tôi thấy Trung Sĩ Carbonnaux di chuyển vòng quanh, nói với các chiến binh, chỉ huy hỏa lực, tái phối trí trận địa.
Trong một khoảnh khắc, toàn thể Trung Đội 3 đóng vai trò những quan sát viên say mê mà không tham chiến. Một số reo hò lời khích lệ, nhưng hầu hết lặng lẽ ngắm nhìn, bị cuốn hút say mê bởi cảnh trí. Ngoài trừ viên trung sĩ trung đội, tất cả đều nằm cạnh tôi. Trung Sĩ Carbonneaux quan sát trận địa với đôi mắt nhà nghề, tách biệt, lành nghề. Rồi anh nhận xét, "Chẳng còn lâu nữa đâu. Ta phải đánh bọc hậu địch vì quân số của họ quá lớn. Bọc hậu thọc sườn là cơ may duy nhất để chúng ta thu dọn trận địa. Nhìn kia kìa." Anh ta chỉ một lối hở qua rặng tre.
Lần đầu tiên tôi để ý thấy rằng rặng tre, rừng dừa và khu đất trống đằng sau dẫn tới một cánh đồng ngập nước rộng khoảng 30 mét và dài vài trăm mét. Từ bờ ruộng bên kia, trên một thế đất cao hơn, những bờ lũy dọc theo con đường hầm dài chạy vòng cung và kết thúc bằng một lối mòn trong lòng đất hầu như đâm thẳng vào đầu Trung Đội 3, rồi mất hút về cánh trái vào đám bụi rậm và cây to. Di chuyển trong con đường hầm này mới phát hiện hết các vị trí Cộng quân.
Chúng tôi đang ở một vị trí tuyệt hảo để di chuyển bọc sườn địch quân. Trong khi đó Đại Úy Sugdinnis đang điều động hai trung đội kia vào vị trí mới để tập trung hỏa lực và hy vọng chắc sẽ giữ lực lượng địch phải ứng chiến nên không hay biết gì về các trung đội chưa tiếp ứng. Tôi thấy Đại Úy Sugdinnis quỳ gối, khom xuống khẩu M-16 cầm ở tay trái, ông nói vài phút vào ống liên hợp máy truyền tin PRC-25 rồi trao máy lại cho hiệu thính viên truyền tin và di chuyển đâu mất hút. Đó là ông gọi Trung Đội 3. Sĩ quan chỉ huy trung đội là một viên trung úy mà tôi chưa hề được nói chuyện, đang ra hiệu lệnh cho anh trung sĩ đang ở cạnh tôi bò tới, nhấn những mệnh lệnh ngắn gọn, anh ngóc đầu rồi bò lui.
Trở về, anh trung sĩ cười và nói, "Chúng tôi sẽ băng qua ruộng lúa và thọc vào sườn địch như đã tính. Ông nhà báo ơi, ông hãy chọn đi, hoặc là băng theo chúng tôi, hoặc là ở lại. Điều đó hoàn toàn tùy thuộc ông." Anh ta vừa nói xong thì viên trung úy trung đội trưởng đứng ngay dậy, rút khẩu Colt 45 ra, khoát tay về phía trước và thét lên mệnh lệnh mà tôi nghe từ một phim chiến tranh đặc biệt rùng rợn, "Gắn lưỡi lê, xung phong! Xung phong, Tiến lên! Tiến! Tiến! Tiến chiếm mục tiêu đằng trước." Đoạn ông ta phóng nhanh ra khỏi ra khỏi rặng tre án ngữ và ào xuống cánh đồng ngập nước. Cả trung đội nhảy lên và theo ông, reo hò, nguyền rủa, tưới hỏa lực lên phía trước.


http://vietnam.ictglobal.net/graphics1/BongSon-002.jpgÐoàn quân-xa di chuyển dọc theo Quốc Lộ 1 trên lộ trình ra Bồng Sơn
(HÌNH ẢNH: VNCTLS sưu tầm)

Giống như những người cuối cùng trong trung đội, tôi cần gì nữa ngoài việc nhảy tỏm xuống ruộng lúa. Hơn thế nữa tôi không muốn rớt lại đằng sau một mình. Bất chấp cái thằng tôi yếu kém, tôi thấy mình ở khoảng giữa trung đội và có thể nói là chạy hết tốc lực về phía trước, băng qua cánh đồng nước ngập bắp chân và bùn quá mắt cá.
Trước tiên, sự di chuyển của Trung Đội 3 đã khiến cho phía Việt Cộng sửng sốt, bởi giống như chiến thuật không-kỵ, họ quá thành thạo trong các thế tác chiến, và ngay cả khi trung đội băng qua được cánh đồng, họ đã chế ngự được tất cả dưới hỏa lực của từng chiến binh với vũ khí trong tay.
Rồi nước quanh Trung Đội 3 bắt đầu bắn tia lên tung tóe khi mưa đạn súng đổ xuống, hoặc như suối nóng phun tràn khi những loạt RPG chạm phải. Những làn đạn há vỡ bức tường âm thanh. Nhiều người bắt đầu rơi tỏm xuống ruộng nước đọng bùn nhớt xanh tè. Chưa kể vài người chợt ngưng chạy và chìm lĩm. Một số khác bổ nhào tới trước, đã bị thương nhưng vẫn cố sức di chuyển và bơi trườn tới bờ ruộng đằng xa. Mọi người đều la hét, nhưng tiếng la hét hầu như bị át đi bởi tiếng gầm rít của súng và tiếng súng nổ của lựu đạn. Ngay trước tôi, một thân người ngã xuống, và chẳng suy nghĩ gì cả, tôi phóng qua và tiếp tục chạy.
Tôi đã tới được thửa đất khô và nhào tới phía sau toán M-60. Rồi tôi bỗng quay cuồng với nhận thức rằng có lẽ bị bắn chết đi còn hơn là tiếp tục sống với ý nghĩ không cứu người lính mà tôi vừa nhảy phóng qua. Bất chấp cái bản năng mãnh liệt sống sót dưới sự che chở, tôi bò xuống nước trở lại hướng anh ta. Tôi cảm thấy nhẹ nhỏm vô cùng khi thấy anh không nằm bất động trên ruộng nước, ngược lại, anh đang cố vừa bơi vừa trườn tới, tôi với tay xuống và kéo anh ta lên mặt đất khô. Sau đó, tôi mới biết anh không trúng đạn mà chỉ bị trượt bùn và té xuống. Tôi lại bò lui để nhập vào toán các xạ thủ đại liên M-60 đã bố trí súng của họ trên mép con đường hầm và đang chuẩn bị khai hỏa. Một người trong đám vỗ lên nón sắt của tôi và chỉ về phía trước. Chúng tôi cùng nhìn thẳng vào và nhìn xuyên suốt chiều dài con đường hầm được đào song song với ruộng lúa mà chúng tôi vừa băng qua. Trong hầm, cách khoảng rất đều, các tổ Cộng quân đang bắn.

Nhóc Tì
05-03-2008, 12:12 PM
Trận Tử Chiến Ở Bắc Bồng Sơn (Phần 2)


Một xạ thủ đại liên M-60 của Trung Đội 3 bóp cò và một số cán binh Cộng Sản rụng xuống như những quân bài domino. Anh ta là một tay súng hết sức lão luyện. Anh bắn từng loạt ngắn. Và khi tất cả địch quân đã ngã gục, anh chậm tay súng lại để bịt mọm và tác xạ trở lại với những người bộ đội nào còn di chuyển.
Người xạ thủ bắn hết cả đạn, viên trợ thủ chuyền thêm cấp số đạn khác. Rồi cả hai cùng nhảy xuống con đường hầm. Tôi đi sát sau họ. Ở trong kia vẫn còn một số bộ đội Bắc Việt sống sót, chúng tôi kéo xác các họ khác ra khỏi chỗ và đưa vào các bụi cây. Khi con đường hầm đã dọn sạch, hai trung đội kia của Đại Đội A ào xuống ruộng lúa và vượt qua. Họ chạm trán phải hỏa lực mạnh của những tay súng Việt Cộng bắn tỉa từ trên các ngọn cây. Cán binh Việt Cộng bắn tới từ cánh trái và chạm mặt mình. Không thấy địch đâu cả, Trung Đội 3 xả súng vào các ngọn cây mà họ biết là có địch quân ẩn núp. Họ vừa bắn vừa di chuyển về phía trước.
Viên trung sĩ trung đội, người đã nói với tôi mấy phút trước rằng chúng ta phải thắng cho bằng được trận đầu tiên, đứng thẳng người lên trên bờ đất phòng thủ con đường hầm. Quân bạn cũng như địch đều thấy được quá rõ, rồi anh ta lên hét lời cổ võ trong khi chỉ có hai trung đội (1 và 2) hướng vào điểm phải tiến tới. Toán xạ thủ đại liên M-60 bò ra khỏi đường hầm, bố trí sát dọc một bờ gai thấp, không phải để yểm trợ quân bạn mà để tác xạ vào địch quân đang ẩn núp.
Một chiến binh chạy bổ tới bãi cát và đã ngã xuống vì nhiều phát đạn AK-47 bắn vào đùi bên trái khi vừa kịp tới chúng tôi. Anh ta nằm mặt đối mặt với tôi thì tôi mới biết đó là anh chàng Garcia đã nói chuyện với tôi sáng hôm đó. Mặc dù đau đớn quá sức dễ sợ, anh chẳng tỏ dấu hiệu gì ngoài mấy tiếng “tôi cần sự giúp đỡ” nói qua hai hàm răng nghiến chặt.
Người chiến binh ấy gọi người cứu chữa. Tôi mò tìm cuốn băng dã chiến trong túi xách và vụng về cố gắng băng bó các vết thương cho Garcia. Bỗng một người nhào tới chúng tôi và nhanh chóng làm cái việc cần thiết ấy, đó là Thomas Cole, chuyên viên cứu thương số 4.


http://vietnam.ictglobal.net/graphics1/BongSon-003.jpgHình chụp vào năm 1966: một đơn vị thuộc Sư Ðoàn 1 Không Kỵ đang hành quân trên một cánh ruộng ở quận Bồng Sơn, tỉnh Bình Ðịnh. (HÌNH ẢNH: VNCTLS sưu tầm)


Cole đã là một người nổi danh của Đại Đội A. Anh càng nổi danh hơn trong hai ngày tiếp đó vì bao chiến binh đã cần đến anh. Khó mà biết chính xác anh ta đã cứu bao nhiêu sinh mạng rồi. Anh xé toạc ống quần Garcia ra, rửa sạch các vết thương rồi đặt băng cứu thương lên đúng chỗ. Anh chích cho Garcia một ống morphine rồi hỏi: Bạn không sao chứ? Garcia gật đầu.
Ngay khi vừa săn sóc cho Garcia xong, một loạt đạn AK 47 xé rách má trái của anh Cole, sát ngay dưới mắt. Anh không biết được là anh có bị hư con mắt không, anh vẫn rửa sạch vết thương cho mình, tự băng bó lấy, rồi không đếm xỉa gì tới nó nữa để có thể săn sóc các đồng đội khác bị thương.
Lúc này, tất cả chiến binh đã ở cả trên mảnh đất khô nên Đại Úy Sugdinnis, đại đội trưởng đã gom cả đại đội lại. Vị sĩ quan đại đội trưởng phối trí ban chỉ huy đại đội ở rìa xa con đường hầm có hình quả bom trám độ 100 mét chiều dài và 50 mét chiều ngang. Hầu hết những cán binh Việt Cộng trước đây chiếm lĩnh con đường hầm này đã chạy băng qua một cánh đồng trơ trụi bị gãy ngang bởi những mồ mã và làng xây của một nghĩa địa Việt Nam cổ xưa. Họ chạy vào dãy hầm trú ẩn cách xa đó vài ba trăm mét và nhìn thấy rõ ràng.
Vào giờ phút đó, vẫn còn những toán Việt Cộng ẩn núp ở trên các ngọn cây để bắn tỉa, hay núp ở các hố cá nhân để tiếp tục chống cự, nhưng họ đều lần lượt bị hạ bởi của những người lính Không Kỵ bắn từng đợt M-16 lên các ngọn dừa hay ném lựu đạn xuống các hố. Tình hình trận địa của Đại Đội A lúc bấy giờ như sau: Đại đội đã đánh bật địch quân ra khỏi tuyến đầu, những cán binh còn sống sót đều rút lui vào hầm trú ẩn cách đó vài trăm mét. Nhưng các cánh quân khác của đối phương đã được khai triển bao vây bọc sườn Đại Đội A, và cũng được bố trí làm lực lượng ngăn chận nếu quân Mỹ cố lui lại.
Đại Đội A đã tìm gặp được những đơn vị Cộng Sản mà họ truy lùng và địch quân có quân số đông hơn nhiều so với con số mà các bộ phận tình báo đã dự liệu. Tóm lại Đại Đội A đã bị bao vây và bị thua xa quân số địch.
Súng cối của Việt Cộng rót những loạt đạn vào quanh vị trí Đại Đội A. Đại Úy Sugdinnis xin pháo binh nòng ngắn tại một căn cứ hỏa lực trong tầm tác xạ áp đảo địch. Nhiếp ảnh gia Henri xuất hiện ngay cạnh tôi và bấm hình vị trí ban chỉ huy. Rồi cả hai chúng tôi rời vị trí và xuống hầm. Chúng tôi nghe những loạt đạn pháo binh tới gần. Nghe tiếng rít, chúng tôi biết rằng chúng tôi sẽ phải chịu trận. Chúng tôi lăn tròn xuống đáy hầm, hai cánh tay ôm lấy đầu và người bị tung lên cả hơn nửa mét khi cả ba quả đạn tung chạm nổ ngay trên bờ hầm. Cả hai chúng tôi bị ngất đi trong chốc lát. Khi tỉnh lại, tôi thấy tai điếc đặc, đầu đau như búa bổ và cả hai đều bị máu chãy ra lỗ tai và lỗ mũi, nhưng không bị thương. Các chiến binh quanh tôi cũng vậy.
Rồi tôi nghe tiếng tiền sát viên hét lên trong máy vô tuyến: "Chận chúng lại, tấn công quá dữ!" Nghe thế, Henri nhìn tôi, sửng sốt, miệng lắp bắp: "Bob nè, tớ nghĩ rằng vì chuyện này đây mà bọn mình không tới nơi được đúng giờ." Đó là điều cuối cùng tôi muốn nghe, vì rằng hơn hẳn bất cứ người nào tôi biết, Henri rất lão luyện để đánh giá tình hình như vậy một cách bình tĩnh và chính xác. (Phóng viên Henri sinh tại Việt Nam, cha là người Pháp chủ đồn điền, mẹ là người Việt).
Vào đúng trong tình hình nguy kịch, tưởng rằng không còn điều gì tồi tệ hơn có thể xảy ra được, ấy thế mà nó xảy ra: Trời bắt đầu đổ mưa. Điều đó có nghĩa là rất có thể không có không yểm, mà cũng chẳng có tiếp liệu bằng trực thăng vì rằng ở miền Trung Việt Nam, mưa vào thời gian đó thường rỉ rả ít nhất cả một hai ngày và luôn sau đó là sương mù dày dặc. Thế nhưng các chiến binh vẫn giữ thái độ bình tĩnh y như họ đang được huấn luyện trên thao trường, chứ không phải chiến đấu bỏ mạng trên trận địa.
Qua máy truyền tin, đại úy đại đội trưởng Sugdinnis ra lệnh cho các trung đội tấn công mạnh vào các căn hầm. Cả đại đội rất nhiều lần tạo nỗ lực xung phong để cố kiểm soát được các dãy hầm đó, nhưng mỗi đợt tấn công đều bị đẩy lùi bởi hỏa lực các vũ khí nặng cũng nhẹ của địch quân đến ghê khiếp.
Các trung đội khai triển đội hình bò tới những ngôi mộ nhô cao và những tường xây của nghĩa địa để ẩn núp, rồi từ đó tràn lên băng ào tới các dãy hầm, nhưng bị chận đứng ngay và bị đẩy lùi về lại nghĩa địa, để rồi từ đó, tái phối trí để tấn công nữa. Ðó là những nỗ lực trong vô vọng. Trong tình hình quân số quá ít mà đại đội phải cố gắng chiếm lĩnh các vị trí súng nặng trong khi không có sự yểm trợ của Không Quân và Pháo binh lại quá yếu. Hoạt động Không Quân để yểm trợ không thể thực hiện được khi mưa đang rả rích và có thể lớn hơn ngay.
Cuối cùng, Ðại Úy Sugdinnis phải hủy bỏ cuộc tấn công và điều động binh sĩ của mình co lại trong chu vi phòng thủ. Trong khi ấy, trung sĩ Reid Pike lại biểu thị một hành động can trường nổi bật khác mà trong ngày đồng đội của anh đã chứng kiến nhiều lần: Ba chiến binh bị thương đã cố tìm cách bò tới được sau ngôi cổ mộ, ở đó họ tương đối được an toàn hơn dưới hỏa lực địch từ các căn hầm. Nhưng chắc chắn rồi họ cũng chết đi nếu không có cứu thương.
Trung sĩ Pike đã bò băng qua bãi đất trống dưới những làn đạn làm tung tóe đất cát và những loạt nổ của lựu đạn phóng tới. Anh cố lôi một đồng đội về và đẩy xuống hầm an toàn, ở đó Cole đã chờ sẵn để làm nhiệm vụ. Việc làm ấy đã khiến các chiến binh được chứng kiến đã reo hò vui sướng. Rồi tất cả lại lo âu khi Pike một lần nữa lại bò ra khoảng 25 mét tới ngôi mộ, lôi về đồng đội thứ hai. Rồi lại thêm một lần nữa cho người cuối cùng. Trước khi màn đêm buông xuống toàn vùng, các chiến binh Đại Đội A gỡ lấy hết tất cả đạn dược cùng lựu đạn của các đồng đội đã chết hoặc bị trọng thương. Tất cả hiểu rằng việc tái tiếp liệu bằng trực thăng là điều khó có được trong khi đạn dược của họ đã cạn dần.

cu mít
01-06-2009, 05:31 PM
Bác ơi cho em lèm wen được hông,em năm 18t thôi nhưng gì chứ chuyện súng ống dánh đấm là em ghiền lém.Á,bác ơi cho em hỏi An Thị là ở đâu zậy cà,em nghe mấy cựu chiến binh(cả hai phía lun) kể lại rằng mặt trận Bắc Bình Định là thuộc loại ác liệt nhất ở miền trung,hổng bít Bác đánh giá thề nào Em nói thiệt nghen,cự li gần thế màAR15 của các bác ko chọi lại AK47 là dở lém đóa vì uy kực của AR15 là ở tốc độ mà.