...♥candyfloss♥...
01-06-2009, 01:52 PM
Có một dạo nào đấy, tôi ko thể nhớ rõ dc thời gian chính xác, có người đã hỏi một họa sĩ nổi tiếng rằng "Thưa ông, với ông thì bức tranh nào là bức tranh đẹp nhất mà ông đã từng thấy qua", người họa sĩ trầm ngâm trong giây lát và trả lời "Đó là bức tranh về tuổi học trò"....
http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2008/03/3B9C3E2C/alumni_r1_c6.jpg
Quả thật thì lúc đó, tôi ko tài nào hiểu được bức tranh ấy có gì là đẹp nhỉ...
Một bức tranh...chứa trong đó những hình ảnh về những ngày học dài ngán ngẩm, những tiết trả bài với những gương mặt âu lo, những lần bị thầy cô la mắng thật nặng nề...hay ẩn hiện đâu đó trong bức tranh này là chân dung của những đứa bạn với những trò đùa của chúng mà mình ghét cay ghét đắng...
Tuy rằng, có đôi lúc, những gam màu tươi sáng vẫn xuất hiện xen kẽ trong bức tranh tuổi học trò này, có thể là gương mặt thật xinh xắn của một cô bé trong tà áo dài trắng dưới sân trường mà mình vẫn thường khẽ nhìn lén, hay là một hình ảnh thật đẹp giữa sân trường - khi những ngọn gió dạo chơi dưới nắng nhẹ lướt qua những tán lá cây còng giữa sân, khiến những cánh hoa vàng hững hờ rơi xuống, vâng, một cảnh tượng rất đẹp....
Nhưng tiếc thay, tôi chưa bao giờ nhận thấy bức tranh tuổi học trò này là một bức tranh đẹp cả.
Và tôi chỉ muốn kết thúc nó thật nhanh mà thôi...
Thế rồi, cái mong ước của tôi cũng đã đến, ngày 26/5/2009 là cái ngày mà nét vẽ cuối cùng của bức tranh tuổi học trò này đã hoàn thành.
Đáng lẽ, tôi phải vui mừng và hứng khởi bắt đầu một chặng đường mới, một bức tranh mới.
Nhưng lạ làm sao, tôi lại cảm thấy như trống trải và như nuối tiếc một điều gì đó...
Tôi lại thèm làm sao cảm giác được đi học, dù có phải trả bài nhiều hơn đi chẳng nữa, hay phải nghe những lời giáo huấn không mấy dễ chịu của các thầy cô...
Tôi lại khao khát dc nhìn thấy gương mặt đáng ghét của lũ bạn lớp tôi, dường như cái việc nhìn những gương mặt đó hằng ngày đã trở thành một thói quen trong cuộc sống ba năm qua của tôi...
Tôi lại mong muốn được có lại cái cảm giác hồi hộp khi thầy cô trả bài miệng, cái cảm giác căng thẳng tột cùng trong những lần lật tài liệu khi kiểm tra, cái cảm giác sợ sệt khi vi phạm nội quy trường lớp trong tiết sinh hoạt chủ nhiệm...
Và hơn hết, tôi muốn được một lần nữa nhìn thấy tà áo dài trắng xinh xắn của người con gái mà tôi yêu mến, tuy giờ đây tôi đã có thể gặp người con gái ấy hằng ngày, bước cùng một con đường với người con gái ấy nhưng có lẽ hình ảnh cô ta mặc áo dài trắng bước đi giữa sân trường thật ngây thơ, đáng yêu sẽ không bao giờ còn xuất hiện...
Bỗng nhiên, bức tranh tuổi học trò này hiện lên trong mắt tôi đẹp làm sao, đẹp lạ lùng, đẹp như thể không còn gì có thể đẹp hơn nữa....
Tôi tự hỏi, tại sao khi đang ở trong chính khung cảnh đó, tôi lại hờ hững vô tâm bỏ qua vẻ đẹp này mà ko cảm nhận nó hết mình...để khi nhận ra được, thì cũng chỉ là sự tiếc nuối mà thôi...
http://img256.imageshack.us/img256/2161/10622753571576ru6df1.jpg
Có lẽ, câu thơ sau của nhà thơ Chế Lan Viên đã phần nào giải đáp được câu hỏi đó chăng...
Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn
http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2008/03/3B9C3E2C/alumni_r1_c6.jpg
Quả thật thì lúc đó, tôi ko tài nào hiểu được bức tranh ấy có gì là đẹp nhỉ...
Một bức tranh...chứa trong đó những hình ảnh về những ngày học dài ngán ngẩm, những tiết trả bài với những gương mặt âu lo, những lần bị thầy cô la mắng thật nặng nề...hay ẩn hiện đâu đó trong bức tranh này là chân dung của những đứa bạn với những trò đùa của chúng mà mình ghét cay ghét đắng...
Tuy rằng, có đôi lúc, những gam màu tươi sáng vẫn xuất hiện xen kẽ trong bức tranh tuổi học trò này, có thể là gương mặt thật xinh xắn của một cô bé trong tà áo dài trắng dưới sân trường mà mình vẫn thường khẽ nhìn lén, hay là một hình ảnh thật đẹp giữa sân trường - khi những ngọn gió dạo chơi dưới nắng nhẹ lướt qua những tán lá cây còng giữa sân, khiến những cánh hoa vàng hững hờ rơi xuống, vâng, một cảnh tượng rất đẹp....
Nhưng tiếc thay, tôi chưa bao giờ nhận thấy bức tranh tuổi học trò này là một bức tranh đẹp cả.
Và tôi chỉ muốn kết thúc nó thật nhanh mà thôi...
Thế rồi, cái mong ước của tôi cũng đã đến, ngày 26/5/2009 là cái ngày mà nét vẽ cuối cùng của bức tranh tuổi học trò này đã hoàn thành.
Đáng lẽ, tôi phải vui mừng và hứng khởi bắt đầu một chặng đường mới, một bức tranh mới.
Nhưng lạ làm sao, tôi lại cảm thấy như trống trải và như nuối tiếc một điều gì đó...
Tôi lại thèm làm sao cảm giác được đi học, dù có phải trả bài nhiều hơn đi chẳng nữa, hay phải nghe những lời giáo huấn không mấy dễ chịu của các thầy cô...
Tôi lại khao khát dc nhìn thấy gương mặt đáng ghét của lũ bạn lớp tôi, dường như cái việc nhìn những gương mặt đó hằng ngày đã trở thành một thói quen trong cuộc sống ba năm qua của tôi...
Tôi lại mong muốn được có lại cái cảm giác hồi hộp khi thầy cô trả bài miệng, cái cảm giác căng thẳng tột cùng trong những lần lật tài liệu khi kiểm tra, cái cảm giác sợ sệt khi vi phạm nội quy trường lớp trong tiết sinh hoạt chủ nhiệm...
Và hơn hết, tôi muốn được một lần nữa nhìn thấy tà áo dài trắng xinh xắn của người con gái mà tôi yêu mến, tuy giờ đây tôi đã có thể gặp người con gái ấy hằng ngày, bước cùng một con đường với người con gái ấy nhưng có lẽ hình ảnh cô ta mặc áo dài trắng bước đi giữa sân trường thật ngây thơ, đáng yêu sẽ không bao giờ còn xuất hiện...
Bỗng nhiên, bức tranh tuổi học trò này hiện lên trong mắt tôi đẹp làm sao, đẹp lạ lùng, đẹp như thể không còn gì có thể đẹp hơn nữa....
Tôi tự hỏi, tại sao khi đang ở trong chính khung cảnh đó, tôi lại hờ hững vô tâm bỏ qua vẻ đẹp này mà ko cảm nhận nó hết mình...để khi nhận ra được, thì cũng chỉ là sự tiếc nuối mà thôi...
http://img256.imageshack.us/img256/2161/10622753571576ru6df1.jpg
Có lẽ, câu thơ sau của nhà thơ Chế Lan Viên đã phần nào giải đáp được câu hỏi đó chăng...
Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn