ilove8x
02-08-2008, 03:34 AM
Hơi dài 1 tí nhưng ly kỳ, hồi hộp lém :khi3n:
:21_003:Buổi tối kinh hoàng và cuộc truy lùng thủ phạm
Khoảng 20 giờ 30 ngày 14/12/2004, không thể kiên nhẫn được nữa, anh Tài quyết định phá ổ khóa cửa sắt ngôi nhà của chú ruột là Lưu Văn Sơn để xem điều gì xảy ra bên trong. Thường ngày, vợ chồng Lưu Văn Sơn (SN 1946) và Trần Thị Nhi (SN 1959) có đi đâu lâu lắm cũng chỉ một buổi, thế mà đã một ngày một đêm rồi ngôi nhà cửa đóng im ỉm, đèn điện sáng trưng, chiếc xe máy vẫn dựng nguyên chỗ cũ. Tham gia phá khóa cửa còn có vài người nữa đều là bà con với vợ chồng Lưu Văn Sơn. Sau một lúc cưa đục, cánh cửa sắt được kéo ra, anh Tài là người đầu tiên vào nhà nhưng mới đi được vài bước đã quay ngược lại, nét mặt hiện rõ vẻ sợ hãi: “Chú... chú Sơn chết rồi”. Công an huyện Hoài Nhơn đã có mặt tại hiện trường và phát hiện ngoài anh Lưu Văn Sơn, trong ngôi nhà còn có một xác chết nữa là chị Trần Thị Nhi.
Nơi xảy ra vụ án mạng là ngôi nhà số 230 QL1A thuộc thị trấn Bồng Sơn, huyện Hoài Nhơn (Bình Định), liền kề hai bên là nhà bà con ruột thịt của anh Lưu Văn Sơn. Cấu trúc căn nhà gồm phòng khách, phòng ngủ, phòng ăn, nhà bếp... Anh Sơn nằm chết tại đường luồng phía trước phòng ngủ, chị Nhi nằm ở nhà bếp cách xác anh Sơn khoảng 10 mét. Cả hai nạn nhân đều được đắp một tấm vải. Nền nhà bếp, đường luồng, máu đọng thành vũng, in nhiều dấu dép và có nhiều tờ bạc mệnh giá 50.000đ, 100.000đ dính máu vương vãi, trên tường có những vết máu đã khô... Cửa phòng riêng của vợ chồng anh Sơn khóa kín. Các phòng còn lại không thấy dấu vết lục soát.
Tại hiện trường, trinh sát thu giữ một con dao phay mũi bằng, một dao Inox gãy mũi, một kềm điện mũi nhọn, tất cả đều dính máu. Phòng riêng của nạn nhân có một túi xách bên trong đựng 2.800USD và 14.500.000đ. Chị Trần Thị Nhi bị nhiều vết thương do vật nhọn đâm khắp người và chết do đứt động mạch cổ; anh Lưu Văn Sơn cũng bị nhiều vết thương như vợ và chết do bể hộp sọ.
Vợ chồng anh Lưu Văn Sơn mua bán vải, lấy hàng từ TP. Hồ Chí Minh đưa về địa phương bỏ sỉ nhiều người và bán lẻ cho thợ may trong và ngoài huyện. Trong cuốn sổ ghi chép việc mua bán có tên nhiều bạn hàng chưa thanh toán tiền mua vải. Quan hệ mua bán giữa vợ chồng anh Sơn với bạn hàng tuy chưa phát hiện có mâu thuẫn nhưng tiềm ẩn nhiều nghi vấn. Về quan hệ gia đình, vợ chồng anh Sơn đang có những bất đồng với anh em và bà con trong họ. Ngôi nhà 230 QL1A, thị trấn Bồng Sơn vợ chồng anh Sơn đang ở là nhà thờ họ đang có tranh chấp; một ngôi nhà khác ở quận Gò Vấp, TPHCM do ông Trần Đình Long - Việt kiều Mỹ - cha của chị Nhi đưa tiền nhờ vợ chồng chị mua giúp nay ông Long muốn đứng tên sở hữu nhưng vợ chồng anh Sơn không chịu nên giữa họ xảy ra mâu thuẫn gay gắt.
Về thời gian xảy ra vụ án, trinh sát xác định trong ngày 13/12/2004 có nhiều người đến nhà anh Sơn mua vải và ông Hương ở huyện Hoài Ân là người ra về sau cùng, lúc đó là 16 giờ 50 phút. Ông Hương vừa ra khỏi nhà thì anh Lưu Văn Sơn lấy xe đi mua cháo vịt nhưng cả ba quán anh đến đều hết cháo nên về không. Từ 17 giờ trở đi không ai trông thấy vợ chồng Lưu Văn Sơn nữa. Bà Mai - chủ tiệm vải Mai Khoa ở xã Hoài Hảo (Hoài Nhơn) khẳng định, lúc 19 giờ ngày 13/12 nhiều lần gọi điện đến nhà Lưu Văn Sơn nhưng không ai bắt máy.
Trong quá trình điều tra, trinh sát phát hiện ngày 14/12/2004, anh Trần Anh Nhẫn ở Hoài Hảo nhặt được chiếc mũ bảo hiểm tại cống Ông Tài cách nhà vợ chồng Lưu Văn Sơn khoảng 10 cây số về hướng bắc và ngày 16/12 cũng tại khu vực này, anh Lưu Đình Thành nhặt được chiếc áo lạnh. Cả hai thứ trên đều dính máu. Qua xem xét chiếc áo, cán bộ kỹ thuật hình sự công an tỉnh phát hiện một số chỗ dính bột mì. Với tài liệu này, Ban chuyên án nhận định xuất xứ chiếc áo có thể ở các xã phía bắc huyện Hoài Nhơn nên chỉ đạo trinh sát khoanh vùng xác minh.
Công tác điều tra đang đi dần vào bế tắc thì tại TP. Hồ Chí Minh, trinh sát phát hiện được nguồn tin chị Nhi quan hệ mua bán với một thanh niên tên Tín (quê ở thị trấn Tam Quan), sau đó giữa hai người nảy sinh mâu thuẫn nên chị Nhi không tiếp tục giao hàng cho Tín. Nhiều lần Tín trực tiếp vào TP lấy hàng và tỏ thái độ thù ghét chị Nhi. Trinh sát xác định người thanh niên đó là Lê Đức Tín (SN 1976, ở khối 6, thị trấn Tam Quan, Hoài Nhơn), chủ tiệm may Thành Tâm, chuyên may dù biển là một trong số bạn hàng lớn của chị Nhi. Quá trình điều tra, trinh sát đã không chú ý xác minh do Tín bị tai nạn giao thông và tự tử chết trong lúc cấp cứu tại bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định trước khi vụ án được phát hiện. Lần này, với nguồn tin trên, Ban chuyên án chỉ đạo lực lượng điều tra đi sâu làm rõ về Lê Đức Tín.
:yociexp97:Sự thật phơi bày
Biên bản về vụ tai nạn giao thông này ghi rõ: lúc 18 giờ 30 ngày 13/12/2004, Lê Đức Tín điều khiển xe môtô chạy trên QL1A từ hướng bắc vào, khi đến địa phận khối 6 thuộc thị trấn Tam Quan đã tông vào chiếc xe tải bị hỏng đậu bên lề đường cùng chiều. Khi bị tai nạn, Tín ngã xuống bất tỉnh được những người có mặt đưa vào bệnh viện Đa khoa khu vực Bồng Sơn cấp cứu và được chuyển vào bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định ngay đêm đó trong tình trạng còn hôn mê. Lúc khám nghiệm hiện trường, Cảnh sát giao thông huyện Hoài Nhơn tạm giữ chiếc xe môtô, một đôi dép của Tín, ghi-đông, chân thắng xe và đế dép của Tín dính nhiều máu. Bệnh án do bệnh viện Đa khoa khu vực Bồng Sơn, bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định lập có ghi: Lê Đức Tín bị thương vùng mặt, ngoài ra trên thân thể không có thương tích gì đáng kể.
Những người chứng kiến vụ tai nạn giao thông này đều khẳng định với trinh sát, người thanh niên (Lê Đức Tín) đi xe môtô tông vào phía sau ôtô và ngã xuống bất tỉnh. Vậy máu trên ghi-đông xe và dưới đế dép là máu ai? Trinh sát lập biên bản tạm giữ đôi dép trên và kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Bình Định đã giám định kết luận dấu dép tại hiện trường nhà anh Lưu Văn Sơn là do đôi dép của Lê Đức Tín để lại. Đến đây, Ban chuyên án nhận định Lê Đức Tín có thể là thủ phạm giết vợ chồng anh Sơn. Nhưng Tín giết họ vì động cơ gì và bằng cách nào? Trinh sát tiếp tục đi tìm câu trả lời.
Vụ án xảy ra chiều 13/12/2004 nên thời gian Lê Đức Tín sử dụng trong ngày có ý nghĩa quan trọng trong việc chứng minh có hay không có liên quan giữa Tín và vụ án. Đến chiều 7/2/2005 (29 Tết), trinh sát mới thu thập đủ chứng cứ chứng minh Lê Đức Tín là hung thủ gây ra vụ án: khi cấp cứu tại bệnh viện, nhiều người nhìn thấy cả hai bàn tay Tín, các kẽ ngón tay và móng tay đều dính máu. Trong ví của Tín có khoảng 1 triệu đồng gồm tờ 50 ngàn và 100 ngàn dính máu. Số tiền này Lê Đức Hùng, anh ruột Tín lấy đưa cho Lê Đức Thành là em ruột Tín chi phí cấp cứu. Thành đã trả tiền đổ xăng 150.000đ, trả tiền chụp CT 700.000đ. Những tờ bạc dính máu này đã được trinh sát thu giữ.
Chị Oanh - vợ Lê Đức Tín - trình bày với trinh sát: sáng 14/12/2004, tại bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định khi tỉnh dậy, thấy hai tay mình dính máu Tín đã bảo vợ lau nhanh, chưa kịp lau thì Tín cáu gắt. Khoảng 12 giờ trưa, mặc dù đang còn chuyền nước nhưng Tín bảo vợ cầm bình nước dẫn mình ra ngoài. Khi đi dọc hành lang bệnh viện, Tín nói với Oanh: “Hôm qua tao giết vợ chồng bà Nhi rồi”. “Anh đừng nói nhảm” - Oanh nghĩ là Tín bị chấn thương, thần kinh không ổn định, hơn nữa lúc này vụ án chưa được phát hiện nên chị gạt đi. Thấy chị Oanh không tin, Tín nói tiếp: “Ngày mai *** sẽ biết”. Sau đó Tín dặn thêm: “Nếu công an đem con dao Inox đến hỏi thì bảo không biết. Dặn mẹ cũng nói như vậy”. Mặc dù Tín nói nhiều đến việc sát hại vợ chồng Lưu Văn Sơn nhưng chị Oanh không nghĩ điều đó xảy ra. Một lúc sau, Tín bảo Oanh đi mua băng keo và khi về chị thấy nhiều người đang đứng dưới chân tháp nước bệnh viện bàn tán, chị ngước nhìn thì thấy chồng mình đang ngồi trên đó. Quá hoảng sợ, chị Oanh điện báo cho gia đình. Đến 16 giờ ngày 14/12, Lê Đức Hùng và Lê Đức Hồng (anh ruột của Tín) từ Hoài Nhơn vào. Chị Oanh kể lại với hai người anh chồng nội dung Tín nói với chị trước đó. Anh Hùng không tin: “Anh ở ngoài đó vào có nghe gì đâu. Chuyện động trời như vậy lẽ nào không ai biết”.
Khoảng 16 giờ 30, sau nhiều lần khuyên bảo nhưng Lê Đức Tín không chịu xuống, Lê Đức Hồng phải leo lên tháp nước mang sữa cho Tín. Tín uống sữa xong nói với Hồng: “Tôi không xuống đâu. Hôm qua tôi giết vợ chồng bà Nhi rồi”. “Tại sao *** giết họ, mà giết bằng cách nào” - anh Hồng hỏi lại thì Tín trả lời: “Ai bảo mua bán gian lận, ăn chặn tiền của tôi lại còn bảo tôi ngu nữa. Tôi dùng dao đâm nhưng không chết nên lấy thớt đập. Trong thớt có dấu tay tôi, thế nào công an cũng tìm ra. Tôi chết cho khỏi ảnh hưởng gia đình. Cái mũ bảo hiểm mượn của bà Hạnh và áo pilot dính máu nhiều quá tôi ném xuống cống Ông Tài”. Nghe Tín nói, Lê Đức Hồng nửa tin nửa ngờ, lòng thấy hoang mang lo sợ nên vội leo xuống. Hồng vừa đặt chân xuống đất thì từ trên tháp nước Lê Đức Tín cũng nhảy xuống và tắt thở ngay.
Theo lời anh Lê Đức Hồng về việc Tín nói dùng thớt đánh chết vợ chồng anh Lưu Văn Sơn, trinh sát tiến hành kiểm tra lại toàn bộ hiện trường, đã phát hiện thu giữ được cái thớt còn dính máu và tóc của nạn nhân...
Từ những tài liệu, chứng cứ trên, Ban chuyên án kết luận diễn biến vụ án như sau: Do mâu thuẫn trong việc mua bán vải dù, Lê Đức Tín căm thù chị Trần Thị Nhi và tìm cách giết. Chiều 13/12/2004, Tín đến nhà bà Hạnh mượn mũ bảo hiểm sau đó đem về nhà mẹ ruột gửi rồi đi đón con. Đến 16 giờ 30 chở con về nhà xong, Tín đến nhà mẹ ruột lấy mũ bảo hiểm, áo lạnh và đi vào thị trấn Bồng Sơn. Khoảng 17 giờ y vào nhà anh Lưu Văn Sơn, lúc này chỉ có một mình chị Nhi ở nhà, y dùng con dao Inox lấy từ nhà mẹ mình (bà Lan, mẹ ruột Tín xác nhận con dao Inox thu tại hiện trường là của mình, sử dụng gần 40 năm nay) và con dao phay của gia đình chị Nhi để sát hại chị. Sau khi giết chết chị Nhi, Tín định trốn chạy nhưng không ngờ gặp anh Sơn đi mua cháo vịt về nên y tiếp tục ra tay. Những vết thương trên đầu anh Sơn phù hợp với dấu vết để lại trên cái thớt trinh sát thu được tại hiện trường. Giết chết vợ chồng anh Sơn, Tín lấy vải (có sẵn trong nhà) phủ lên người họ, ra ngoài khóa cửa sắt lại rồi lên xe trốn chạy. Cái chết của vợ chồng Sơn ám ảnh Tín khiến y bấn loạn tinh thần nên lao môtô vào xe tải đang đậu sát lề đường cùng chiều với y và bị bất tỉnh. Sau khi tỉnh dậy tại bệnh viện, Lê Đức Tín thấy tội lỗi của mình chắc chắn sẽ bị pháp luật trừng trị nên đã tìm đến cái chết như trên...
Theo Công an TP.HCM
:21_003:Buổi tối kinh hoàng và cuộc truy lùng thủ phạm
Khoảng 20 giờ 30 ngày 14/12/2004, không thể kiên nhẫn được nữa, anh Tài quyết định phá ổ khóa cửa sắt ngôi nhà của chú ruột là Lưu Văn Sơn để xem điều gì xảy ra bên trong. Thường ngày, vợ chồng Lưu Văn Sơn (SN 1946) và Trần Thị Nhi (SN 1959) có đi đâu lâu lắm cũng chỉ một buổi, thế mà đã một ngày một đêm rồi ngôi nhà cửa đóng im ỉm, đèn điện sáng trưng, chiếc xe máy vẫn dựng nguyên chỗ cũ. Tham gia phá khóa cửa còn có vài người nữa đều là bà con với vợ chồng Lưu Văn Sơn. Sau một lúc cưa đục, cánh cửa sắt được kéo ra, anh Tài là người đầu tiên vào nhà nhưng mới đi được vài bước đã quay ngược lại, nét mặt hiện rõ vẻ sợ hãi: “Chú... chú Sơn chết rồi”. Công an huyện Hoài Nhơn đã có mặt tại hiện trường và phát hiện ngoài anh Lưu Văn Sơn, trong ngôi nhà còn có một xác chết nữa là chị Trần Thị Nhi.
Nơi xảy ra vụ án mạng là ngôi nhà số 230 QL1A thuộc thị trấn Bồng Sơn, huyện Hoài Nhơn (Bình Định), liền kề hai bên là nhà bà con ruột thịt của anh Lưu Văn Sơn. Cấu trúc căn nhà gồm phòng khách, phòng ngủ, phòng ăn, nhà bếp... Anh Sơn nằm chết tại đường luồng phía trước phòng ngủ, chị Nhi nằm ở nhà bếp cách xác anh Sơn khoảng 10 mét. Cả hai nạn nhân đều được đắp một tấm vải. Nền nhà bếp, đường luồng, máu đọng thành vũng, in nhiều dấu dép và có nhiều tờ bạc mệnh giá 50.000đ, 100.000đ dính máu vương vãi, trên tường có những vết máu đã khô... Cửa phòng riêng của vợ chồng anh Sơn khóa kín. Các phòng còn lại không thấy dấu vết lục soát.
Tại hiện trường, trinh sát thu giữ một con dao phay mũi bằng, một dao Inox gãy mũi, một kềm điện mũi nhọn, tất cả đều dính máu. Phòng riêng của nạn nhân có một túi xách bên trong đựng 2.800USD và 14.500.000đ. Chị Trần Thị Nhi bị nhiều vết thương do vật nhọn đâm khắp người và chết do đứt động mạch cổ; anh Lưu Văn Sơn cũng bị nhiều vết thương như vợ và chết do bể hộp sọ.
Vợ chồng anh Lưu Văn Sơn mua bán vải, lấy hàng từ TP. Hồ Chí Minh đưa về địa phương bỏ sỉ nhiều người và bán lẻ cho thợ may trong và ngoài huyện. Trong cuốn sổ ghi chép việc mua bán có tên nhiều bạn hàng chưa thanh toán tiền mua vải. Quan hệ mua bán giữa vợ chồng anh Sơn với bạn hàng tuy chưa phát hiện có mâu thuẫn nhưng tiềm ẩn nhiều nghi vấn. Về quan hệ gia đình, vợ chồng anh Sơn đang có những bất đồng với anh em và bà con trong họ. Ngôi nhà 230 QL1A, thị trấn Bồng Sơn vợ chồng anh Sơn đang ở là nhà thờ họ đang có tranh chấp; một ngôi nhà khác ở quận Gò Vấp, TPHCM do ông Trần Đình Long - Việt kiều Mỹ - cha của chị Nhi đưa tiền nhờ vợ chồng chị mua giúp nay ông Long muốn đứng tên sở hữu nhưng vợ chồng anh Sơn không chịu nên giữa họ xảy ra mâu thuẫn gay gắt.
Về thời gian xảy ra vụ án, trinh sát xác định trong ngày 13/12/2004 có nhiều người đến nhà anh Sơn mua vải và ông Hương ở huyện Hoài Ân là người ra về sau cùng, lúc đó là 16 giờ 50 phút. Ông Hương vừa ra khỏi nhà thì anh Lưu Văn Sơn lấy xe đi mua cháo vịt nhưng cả ba quán anh đến đều hết cháo nên về không. Từ 17 giờ trở đi không ai trông thấy vợ chồng Lưu Văn Sơn nữa. Bà Mai - chủ tiệm vải Mai Khoa ở xã Hoài Hảo (Hoài Nhơn) khẳng định, lúc 19 giờ ngày 13/12 nhiều lần gọi điện đến nhà Lưu Văn Sơn nhưng không ai bắt máy.
Trong quá trình điều tra, trinh sát phát hiện ngày 14/12/2004, anh Trần Anh Nhẫn ở Hoài Hảo nhặt được chiếc mũ bảo hiểm tại cống Ông Tài cách nhà vợ chồng Lưu Văn Sơn khoảng 10 cây số về hướng bắc và ngày 16/12 cũng tại khu vực này, anh Lưu Đình Thành nhặt được chiếc áo lạnh. Cả hai thứ trên đều dính máu. Qua xem xét chiếc áo, cán bộ kỹ thuật hình sự công an tỉnh phát hiện một số chỗ dính bột mì. Với tài liệu này, Ban chuyên án nhận định xuất xứ chiếc áo có thể ở các xã phía bắc huyện Hoài Nhơn nên chỉ đạo trinh sát khoanh vùng xác minh.
Công tác điều tra đang đi dần vào bế tắc thì tại TP. Hồ Chí Minh, trinh sát phát hiện được nguồn tin chị Nhi quan hệ mua bán với một thanh niên tên Tín (quê ở thị trấn Tam Quan), sau đó giữa hai người nảy sinh mâu thuẫn nên chị Nhi không tiếp tục giao hàng cho Tín. Nhiều lần Tín trực tiếp vào TP lấy hàng và tỏ thái độ thù ghét chị Nhi. Trinh sát xác định người thanh niên đó là Lê Đức Tín (SN 1976, ở khối 6, thị trấn Tam Quan, Hoài Nhơn), chủ tiệm may Thành Tâm, chuyên may dù biển là một trong số bạn hàng lớn của chị Nhi. Quá trình điều tra, trinh sát đã không chú ý xác minh do Tín bị tai nạn giao thông và tự tử chết trong lúc cấp cứu tại bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định trước khi vụ án được phát hiện. Lần này, với nguồn tin trên, Ban chuyên án chỉ đạo lực lượng điều tra đi sâu làm rõ về Lê Đức Tín.
:yociexp97:Sự thật phơi bày
Biên bản về vụ tai nạn giao thông này ghi rõ: lúc 18 giờ 30 ngày 13/12/2004, Lê Đức Tín điều khiển xe môtô chạy trên QL1A từ hướng bắc vào, khi đến địa phận khối 6 thuộc thị trấn Tam Quan đã tông vào chiếc xe tải bị hỏng đậu bên lề đường cùng chiều. Khi bị tai nạn, Tín ngã xuống bất tỉnh được những người có mặt đưa vào bệnh viện Đa khoa khu vực Bồng Sơn cấp cứu và được chuyển vào bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định ngay đêm đó trong tình trạng còn hôn mê. Lúc khám nghiệm hiện trường, Cảnh sát giao thông huyện Hoài Nhơn tạm giữ chiếc xe môtô, một đôi dép của Tín, ghi-đông, chân thắng xe và đế dép của Tín dính nhiều máu. Bệnh án do bệnh viện Đa khoa khu vực Bồng Sơn, bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định lập có ghi: Lê Đức Tín bị thương vùng mặt, ngoài ra trên thân thể không có thương tích gì đáng kể.
Những người chứng kiến vụ tai nạn giao thông này đều khẳng định với trinh sát, người thanh niên (Lê Đức Tín) đi xe môtô tông vào phía sau ôtô và ngã xuống bất tỉnh. Vậy máu trên ghi-đông xe và dưới đế dép là máu ai? Trinh sát lập biên bản tạm giữ đôi dép trên và kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Bình Định đã giám định kết luận dấu dép tại hiện trường nhà anh Lưu Văn Sơn là do đôi dép của Lê Đức Tín để lại. Đến đây, Ban chuyên án nhận định Lê Đức Tín có thể là thủ phạm giết vợ chồng anh Sơn. Nhưng Tín giết họ vì động cơ gì và bằng cách nào? Trinh sát tiếp tục đi tìm câu trả lời.
Vụ án xảy ra chiều 13/12/2004 nên thời gian Lê Đức Tín sử dụng trong ngày có ý nghĩa quan trọng trong việc chứng minh có hay không có liên quan giữa Tín và vụ án. Đến chiều 7/2/2005 (29 Tết), trinh sát mới thu thập đủ chứng cứ chứng minh Lê Đức Tín là hung thủ gây ra vụ án: khi cấp cứu tại bệnh viện, nhiều người nhìn thấy cả hai bàn tay Tín, các kẽ ngón tay và móng tay đều dính máu. Trong ví của Tín có khoảng 1 triệu đồng gồm tờ 50 ngàn và 100 ngàn dính máu. Số tiền này Lê Đức Hùng, anh ruột Tín lấy đưa cho Lê Đức Thành là em ruột Tín chi phí cấp cứu. Thành đã trả tiền đổ xăng 150.000đ, trả tiền chụp CT 700.000đ. Những tờ bạc dính máu này đã được trinh sát thu giữ.
Chị Oanh - vợ Lê Đức Tín - trình bày với trinh sát: sáng 14/12/2004, tại bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định khi tỉnh dậy, thấy hai tay mình dính máu Tín đã bảo vợ lau nhanh, chưa kịp lau thì Tín cáu gắt. Khoảng 12 giờ trưa, mặc dù đang còn chuyền nước nhưng Tín bảo vợ cầm bình nước dẫn mình ra ngoài. Khi đi dọc hành lang bệnh viện, Tín nói với Oanh: “Hôm qua tao giết vợ chồng bà Nhi rồi”. “Anh đừng nói nhảm” - Oanh nghĩ là Tín bị chấn thương, thần kinh không ổn định, hơn nữa lúc này vụ án chưa được phát hiện nên chị gạt đi. Thấy chị Oanh không tin, Tín nói tiếp: “Ngày mai *** sẽ biết”. Sau đó Tín dặn thêm: “Nếu công an đem con dao Inox đến hỏi thì bảo không biết. Dặn mẹ cũng nói như vậy”. Mặc dù Tín nói nhiều đến việc sát hại vợ chồng Lưu Văn Sơn nhưng chị Oanh không nghĩ điều đó xảy ra. Một lúc sau, Tín bảo Oanh đi mua băng keo và khi về chị thấy nhiều người đang đứng dưới chân tháp nước bệnh viện bàn tán, chị ngước nhìn thì thấy chồng mình đang ngồi trên đó. Quá hoảng sợ, chị Oanh điện báo cho gia đình. Đến 16 giờ ngày 14/12, Lê Đức Hùng và Lê Đức Hồng (anh ruột của Tín) từ Hoài Nhơn vào. Chị Oanh kể lại với hai người anh chồng nội dung Tín nói với chị trước đó. Anh Hùng không tin: “Anh ở ngoài đó vào có nghe gì đâu. Chuyện động trời như vậy lẽ nào không ai biết”.
Khoảng 16 giờ 30, sau nhiều lần khuyên bảo nhưng Lê Đức Tín không chịu xuống, Lê Đức Hồng phải leo lên tháp nước mang sữa cho Tín. Tín uống sữa xong nói với Hồng: “Tôi không xuống đâu. Hôm qua tôi giết vợ chồng bà Nhi rồi”. “Tại sao *** giết họ, mà giết bằng cách nào” - anh Hồng hỏi lại thì Tín trả lời: “Ai bảo mua bán gian lận, ăn chặn tiền của tôi lại còn bảo tôi ngu nữa. Tôi dùng dao đâm nhưng không chết nên lấy thớt đập. Trong thớt có dấu tay tôi, thế nào công an cũng tìm ra. Tôi chết cho khỏi ảnh hưởng gia đình. Cái mũ bảo hiểm mượn của bà Hạnh và áo pilot dính máu nhiều quá tôi ném xuống cống Ông Tài”. Nghe Tín nói, Lê Đức Hồng nửa tin nửa ngờ, lòng thấy hoang mang lo sợ nên vội leo xuống. Hồng vừa đặt chân xuống đất thì từ trên tháp nước Lê Đức Tín cũng nhảy xuống và tắt thở ngay.
Theo lời anh Lê Đức Hồng về việc Tín nói dùng thớt đánh chết vợ chồng anh Lưu Văn Sơn, trinh sát tiến hành kiểm tra lại toàn bộ hiện trường, đã phát hiện thu giữ được cái thớt còn dính máu và tóc của nạn nhân...
Từ những tài liệu, chứng cứ trên, Ban chuyên án kết luận diễn biến vụ án như sau: Do mâu thuẫn trong việc mua bán vải dù, Lê Đức Tín căm thù chị Trần Thị Nhi và tìm cách giết. Chiều 13/12/2004, Tín đến nhà bà Hạnh mượn mũ bảo hiểm sau đó đem về nhà mẹ ruột gửi rồi đi đón con. Đến 16 giờ 30 chở con về nhà xong, Tín đến nhà mẹ ruột lấy mũ bảo hiểm, áo lạnh và đi vào thị trấn Bồng Sơn. Khoảng 17 giờ y vào nhà anh Lưu Văn Sơn, lúc này chỉ có một mình chị Nhi ở nhà, y dùng con dao Inox lấy từ nhà mẹ mình (bà Lan, mẹ ruột Tín xác nhận con dao Inox thu tại hiện trường là của mình, sử dụng gần 40 năm nay) và con dao phay của gia đình chị Nhi để sát hại chị. Sau khi giết chết chị Nhi, Tín định trốn chạy nhưng không ngờ gặp anh Sơn đi mua cháo vịt về nên y tiếp tục ra tay. Những vết thương trên đầu anh Sơn phù hợp với dấu vết để lại trên cái thớt trinh sát thu được tại hiện trường. Giết chết vợ chồng anh Sơn, Tín lấy vải (có sẵn trong nhà) phủ lên người họ, ra ngoài khóa cửa sắt lại rồi lên xe trốn chạy. Cái chết của vợ chồng Sơn ám ảnh Tín khiến y bấn loạn tinh thần nên lao môtô vào xe tải đang đậu sát lề đường cùng chiều với y và bị bất tỉnh. Sau khi tỉnh dậy tại bệnh viện, Lê Đức Tín thấy tội lỗi của mình chắc chắn sẽ bị pháp luật trừng trị nên đã tìm đến cái chết như trên...
Theo Công an TP.HCM